Đêm rằm phố cổ Hội An

hoianfullmoon1

Hôm nay đi dạo phố , một đêm 14 thật thanh bình hồn tôi nằm gọn trong lòng phố cổ, bước thật chậm trên những góc phố thân quen thế mà lạ lắm, có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi dạo phố ngày rằm. Phố không vắng như những trưa mùa hạ chói chang, phố cũng không buồn như những ngày mưa rả rích, phố đông người qua. Nhiều tiếng cười của du khách đã phá vỡ không gian tĩnh lặng thường ngày vốn có của phố cổ.

hoianfullmoon2Nhưng điểm thu hút nhiều du khách nhất, đó chính là những trò chơi dân gian mang “đậm chất dân gian” hơn cả. Thênh thang trên từng nẻo phố…cứ đi đi mãi mà không cần biết mình đang lạc về đâu. Dừng chân tại một nơi đông người, đầy ắp tiếng cười, có tiếng hát nghe vui tai. Một trò chơi đặc biệt làm tôi thích thú- bài chòi. Ấy là một trò chơi đánh bài trên chòi, các chòi tranh, tre, nứa, lá,… của trò chơi bài chòi giống như các chòi canh dưa, canh lúa, canh bắp, đậu…để xua chim chóc trên các cánh đồng quê.

Ngoài bài chòi, trò chơi “ “Đập Niêu Đất” đã thu hút rất nhiều sự chu ý của du khách, tôi đã đứng đợi hơn 15 phút nhưng vẫn không đến lượt, có nhiều khách đập đến lần thứ 5 không bễ, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, quyết định đập đến lần thứ 6 cho bằng được, nhưng tiếc là chiều cao của chị chỉ vừa đụng niêu, nên chưa thể bễ được.

Là người trong nghề du lịch, đi nhiều nơi, nhưng theo cảm nhận của tôi Hội An đã thực sự quá thành công trong việc quy hoạch tổng thề về du lịch. Họ đã dựng lại “Đêm Rằm Phố Hội” quá sinh sinh động và “quá dân gian”, làm cho những du khách tham gia đêm hội như đang sống lại trong không gian của một Hội An xưa hàng trăm năm trước.

hoianfullmoon3Ngoài những trò chơi dân gian, những loại hình biểu diễn nghệ thuật cũng được tái diễn lại và cũng thu hút rất nhiều du khách như Hát Tuồng, đặc biệt là Hò Quảng đối đáp trên sông Hoài, nhiều du khách chèo thuyền và thả hoa đăng trên sông làm cho sông Hoài càng lung linh muôn sắc màu.
Đêm đã dần về khuya, ông trăng vàng mệt mỏi nấp dưới áng mây mù, phố vẫn rộn ràng người qua lại, vẫn lung linh ánh đèn lồng rực rỡ. Lại thẫn thờ và mơ màng…tôi thênh thang trên con đường về…lòng xao xuyến, bâng khuâng…

Le Dieu’s Blog